1 Báo Phụ nữ Việt Nam     1 01234 92 0510     1 toasoan@quytu.net

Bi hài vụ vợ kiện chồng đòi trả mỗi ngày 100.000 đồng tiền “công làm vợ”

Chủ nhật - 09/11/2014 20:39

Vợ chồng “rổ rá cạp nhau” gần 10 năm trời, nay vì chút của cải mà người chồng quay mặt hắt hủi, đối xử tệ bạc với vợ. Tức nước vỡ bờ, người vợ xin ly hôn để được giải thoát. Cho rằng tòa sơ thẩm xử ép, bà kháng cáo, yêu cầu cấp phúc thẩm phải buộc chồng bà trả 100.000 đồng/ngày tiền “công làm vợ”.


Chuyện tình nơi quán nhỏ

Vụ kiện hy hữu xảy ra ở thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn (Bình Định) gây xôn xao dư luận nhiều ngày qua. Thật khó có thể hiểu được cảm xúc của bà Dương Thị Đinh H (51 tuổi) khi đưa ra một yêu cầu “kỳ cục” như vậy. Vụ án kỳ cục này khiến những người cầm cân nảy mực cũng phải “đau đầu” bởi qua hai phiên xét xử, người vợ trước sau như một vẫn đòi chồng là ông Nguyễn T (69 tuổi, ở thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn) trả khoản tiền “của chồng công vợ” tính từ ngày hai người đăng ký kết hôn.

Một ngày đầu xuân năm 2000, ông T cưỡi chiếc xe đạp lang thang, dạo chơi quanh quẩn rồi ghé vào quán tạp hóa tại nhà bà H để uống cà phê. Thấy ông khách tuổi trung niên có vẻ mặt “hiền như cục đất”, cô chủ quán liền đem lòng yêu mến. Biết rằng cả hai đều chung cảnh ngộ, chàng thì góa vợ, nàng “mồ côi” chồng, sớm chiều làm lụng nuôi con nên từ đó, đôi bên cảm tình nhau. Tranh thủ lúc “nông nhàn”, hai người thường xuyên qua lại, thăm hỏi. Hai đứa con trai nhỏ của bà H thấy ông T nghèo nhưng hiền lành và vui tính nên cũng rất quý ông. “Hai anh em thích chơi đùa với ông ấy. Mỗi buổi tan trường, hai đứa cứ về tới nhà là hỏi “khi nào bác ấy tới chơi” hoài. Nhìn ba người họ trở nên gần gũi và thân thiết như vậy, tôi cảm thấy vui lắm. Thiết nghĩ chồng mình qua đời vì bạo bệnh đã lâu, còn ông T cũng vừa mãn tang vợ, chúng tôi không vướng bận gì cả, nên mới quyết định đi thêm bước nữa", bà Huyền nhớ lại thuở xưa “lưu luyến” ấy.

Cuối thu năm 2000, bà H quyết định rời căn nhà nhỏ của mình về chung sống với ông T, trước sự chứng kiến, trầm trồ của thiên hạ. Tuy không tiệc cưới long trọng, không xe hoa rước dâu đình đám, nhưng đôi vợ chồng này được con cái và người thân cả hai bên gia đình thật lòng chúc phúc. Ngày về làm dâu, bà H hết lòng yêu thương, chăm sóc mẹ chồng từng miếng ăn giấc ngủ. Cụ Ch (mẹ ông T) cũng rất mãn nguyện về cách đối xử và chăm sóc của nàng dâu mới. Trong ngôi nhà nhỏ gần ngã tư đường, bà H kê thêm mấy chiếc bàn ghế nhựa bán càphê, giải khát, còn ông T sớm chiều chạy xe ôm, kiếm thêm thu nhập cải thiện cuộc sống. Hoàn cảnh gia đình lúc ấy tuy còn khó khăn, nhưng nghĩa vợ tình chồng tựa bát nước đầy khiến những người hàng xóm nể phục và quý mến.

Được một thời gian, khoảng 4 năm, những người con của ông T lần lượt lấy vợ, cuộc sống trong căn nhà nhỏ bắt đầu xuất hiện dấu hiệu rạn nứt. “Ngày tôi về nhà ông T làm vợ, tin lời ngon ngọt của ông ấy, tôi bỏ tiền ra sửa sang nhà cửa, ruộng vườn. Cứ ngỡ ổng chịu ăn đời ở kiếp với mình nên tôi mới làm giấy tờ chuyển giao nhà cửa của mình cho thằng con trai, nào ngờ ổng lại “cạn tàu ráo máng”, trở mặt, thường xuyên kiếm chuyện chửi bới, rồi cùng con ông ấy xua đuổi tôi ra khỏi nhà”, bà H chia sẻ.

Cuộc hôn nhân không suôn sẻ

Chịu không thấu, bà H khăn gói trở về tá túc bên nhà con trai. Ai thuê gì bà làm nấy không quản ngại khó khăn, nặng nhọc miễn là có tiền mưu sinh. Năm 2005, ông T lại đến nhà bà H “trồng cây si” mấy ngày liền. Ông năn nỉ, van xin bà H quay về sống với mình và còn thề thốt không bao giờ hắt hủi bà nữa. Động lòng, một lần nữa, bà H lại về với ông T, nhưng để cho chắc chắn, bà buộc ông T làm giấy đăng ký kết hôn để “danh chính ngôn thuận” mọi chuyện. Hai người đi đăng ký kết hôn và chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp của nhau.

Bà H cho biết, bà có người con trai út là anh Lê Minh H và vài người cháu ruột (gọi bằng dì) sống bên Mỹ thường xuyên gửi tiền về cho bà. Với số tiền này, bà H mang về nhà chồng để xây dựng nhà cửa, kiốt, ổn định cuộc sống vợ chồng. “Thời gian đầu làm vợ, tôi không có áp lực gì, ông ấy cũng không gây gổ gì với tôi. Sự việc chỉ xảy ra vào năm 2012, khi hai đứa con chồng trước của tôi không gặp may, một đứa ở bên Mỹ không gửi tiền về cho tôi nữa, đứa ở nhà cũng làm ăn giảm sút. Từ đó, ông ấy thay đổi thái độ với tôi. Ông ấy bắt đầu kiếm chuyện, hắt hủi tôi không thương tiếc, kiếm cớ hành hung và đuổi tôi ra khỏi nhà. Con cái ông ấy có nhà hết rồi, tôi cũng không tham lam, tranh giành gì nhưng không ngờ ông ấy lại thủ đoạn thế”, bà H bức xúc nói.

Bà H cho biết thêm: “Hiện tôi phải ở nhờ nhà con trai, có khi lại đi tá túc tại nhà của các chị em gái ở Bồng Sơn. Bức xúc nên tôi làm đơn thưa kiện ông T. Giữa tôi và ông T sống hợp pháp “danh chính ngôn thuận” gần 10 năm trời, có giấy kết hôn đàng hoàng, nhưng tòa sơ thẩm chỉ yêu cầu ông T đưa tôi 30 triệu đồng là không thỏa đáng”.

Không chấp nhận với phán quyết của tòa huyện (sơ thẩm), bà H kháng cáo, yêu cầu ông T phải tính cho bà khoản tiền làm vợ trong thời gian chung sống với “giá” 100.000 đồng mỗi ngày. Tại phiên xử phúc thẩm, bà H một mực yêu cầu: “Ông T cũng bồi thường cho tôi mấy chục triệu nhưng chừng đó chưa đủ. Khi lấy ông ấy, tôi đã giao nhà chồng cũ (đã mất) của tôi cho con trai nên nay tôi không về đó ở được. Tôi yêu cầu ông T phải có nghĩa vụ lo nhà cửa mới cho tôi nhưng ông ấy không chịu. Do đó, tôi đề nghị tòa buộc ông ấy phải trả tiền “công” tôi làm vợ mỗi ngày là 100.000 đồng. Nếu không ưng ông ấy, giờ này tôi đã có nhà lầu, xe hơi rồi”.

Cũng theo bà H, ông T hiện có nhà cửa, có đủ các tài sản trong tay, còn bà thì trắng tay, chẳng có gì cả, nếu không bồi thường thêm, đồng nghĩa với việc ông phủ nhận công lao “làm vợ” của bà. “Tôi sống với ông ấy gần chục năm, hầu hạ rồi chăm sóc, sống thật lòng thật dạ. Giờ tôi tay trắng tay, tuổi cũng đã 50 rồi, không nhà cửa, không chồng con, không làm gì được nhiều nữa, tôi chỉ muốn có thêm một khoản tiền để tìm một chỗ ở lúc về già. Số tiền 100.000/ngày đòi thế chứ nhiều hay ít cũng không đủ. Tính ra là hơn 300 triệu đồng tương đương với 9 năm tôi chung sống với ông ấy”, bà H tâm sự.

Mặc dù, Hội đồng xét xử đã nhiều lần giải thích cho bà H là pháp luật không có quy định tính “công” làm vợ, hơn nữa vợ chồng là tình cảm, đạo nghĩa không thể quy ra tiền, nhưng bà H vẫn không đồng tình. Cho rằng việc vợ yêu cầu chồng cũ phải trả “công làm vợ” mỗi ngày 100.000 đồng trong khoảng thời gian 9 năm 2 tháng (căn cứ theo ngày đăng ký kết hôn) chung sống với nhau là không hợp lý nên ngày 21.10 vừa qua, Tòa án nhân dân tỉnh Bình Định đã bác bỏ kháng cáo của bà H, tuyên y án sơ thẩm.

Vụ việc trên cho thấy, tình cảm rạn nứt cũng vì tiền.


Nguồn tin: Theo báo Lao động
CHIA SẺ
BẠN CÓ THỂ QUAN TÂM
Lý do những người càng tiêu tiền lại càng có nhiều tiền
Lý do những người càng tiêu tiền lại càng có nhiều tiền
Thực hư chuyện nữ sinh Hà Nội đi bơi và bỗng dưng dính bầu
Thực hư chuyện nữ sinh Hà Nội đi bơi và bỗng dưng dính bầu
Bệnh tiềm ẩn ở người đỏ mặt khi uống rượu
Bệnh tiềm ẩn ở người đỏ mặt khi uống rượu
Mối tình chàng trai yêu cặp song sinh dính liền gây sửng sốt
Mối tình chàng trai yêu cặp song sinh dính liền gây sửng sốt
TIN MỚI CẬP NHẬT
CÁC TIN KHÁC
 
Tour Phú Quốc 3 ngày 2 đêm giá rẻ